Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn congviec. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn congviec. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 21 tháng 8, 2012

Forget Apple, Forget Facebook: Here’s The One Company That Actually Terrifies Google Execs

It’s very easy to get caught up in the Android versus iPhone duel and Google’s recruiting battles with its newly-public Silicon Valley neighbor, Facebook.
But neither one of those companies worry Google executives as much as another that is actively taking money out of their pockets.
This company is from Washington, but no, it’s not Microsoft.
Google’s real rival, and real competition to watch over the next few years is Amazon.
Google is a search company, but the searches that it actually makes money from are the searches people do before they are about to buy something online. These commercial searches make up about 20 percent of total Google searches. Those searches are where the ads are.
What Googlers worry about in private is a growing trend among consumers to skip Google altogether, and to just go ahead and search for the product they would like to buy on Amazon.com, or, on mobile in an Amazon app.
There’s data to prove this trend is real. According to ComScore, Amazon search queries are up 73 percent in the last year. But it makes intuitive sense doesn’t it?
Why go through these steps …
  • Google search “rubber galoshes,”
  • Analyze some text links,
  • Click on one to go to a product page on some e-commerce store,
  • Click to add the item to your cart,
  • Input your credit card,
  • Input your address,
… when you can just …
  • Search amazon for “rubber galoshes,”
  • Click one button to buy the product with your usual credit card and have it shipped to your normal address.
On mobile, where Amazon has its own app and Google is just a search bar for a smaller-screened browser, the equation tips further in Amazon’s balance.
The scenario gets even scarier for Google if Kindle phones and Kindle tablets gain ubiquity.
If you have a Kindle phone, which comes with free movies and books because you have an Amazon Prime account, which also gives you free shipping, why in the WORLD would you ever search to buy something through anything but Amazon?
You wouldn’t.
That’s why Amazon is practically giving its hardware away.
It’s also why Amazon scares Google more than anything Facebook or Apple are up to.
Business InsiderBy Nicholas Carlson | Business Insider

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2011

Không ngừng đặt câu hỏi


"Không ngừng đặt câu hỏi". Đây là cách nói có thể mới với nhiều người nhưng với người Do Thái thì đã tích lũy triết lý này trong hàng ngàn năm. Đang đọc "Trí Tuệ Người Do Thái", hi vọng tuần sau xong sẽ có bài tóm tắt về nó.

"Không ngừng đặt câu hỏi"
 --Xin mạn phép đăng lại bài của Tiến Sĩ Alan Phan--

Tất cả bài viết của tôi bắt đầu từ câu nói nằm lòng của Robert Kennedy,” Những nghiên cứu gia nhìn vào sự kiện đang xẩy ra và hỏi tại sao. Tôi nhìn vào những sự kiện đã không xẩy đến và hỏi tại sao không?” (There are those who look at things the way they are, and ask why… I dream of things that never were, and ask why not?). Đó là tiền đề của cuốn sách “Tư duy khác về kinh tế và xã hội Việt Nam” tôi vừa hoàn tất.
Tôi luôn nói với các bạn trẻ là thế giới kinh doanh không thiếu tiền mà chỉ thiếu ý tưởng. Những ý tưởng sáng tạo, làm thay đổi thói quen và hành xử, cải thiện hiệu năng vượt bực là những ý tưởng đã đem lại tài sản hay danh vọng khổng lồ cho nhiều doanh nhân. Người Mỹ gọi chúng là những game-changers hay là những bước tiến đã thay đổi cuộc chơi. Gần đây nhất, Facebook đã khiến một anh sinh viên 24 tuổi Zuckerberg trở thành tỷ phú. Trước đó là các doanh nhân đã sáng lập ra Google, Apple, Microsoft, Intel, IBM, Bell, RCA, Carnegie…tất cả đều là những thanh niên khởi nghiệp với trí tuệ, nghèo và kiên nhẫn. Họ chỉ có ý tưởng, không có tiền và tất cả đều đã thành công trong việc thay đổi phần lớn đời sống nhân loại.

Muốn vậy, họ đã biết đặt câu hỏi chính xác là “tại sao không.?” Họ đã dám đi vào lề trái của 99% đám đông. Họ dám có những tư duy khác lạ so với những suy tưởng bình thường của xã hội.
Dĩ nhiên, rất nhiều ngừơi, dù thành công hay thất bại, trong bọn họ đã phải trả giá đắt. Từ những mất mát về tiền bạc (thực ra không nhiều vì đa số là nghiên cứu sinh nghèo) đến những mất mát về danh tiếng, thị phi vì xã hội không ưa những người khác biệt. Thậm chí nhiều nguời còn mất mạng vì ý tưởng hay khám phá lạ đời, như Galieo với giả thuyết trái đất tròn, như Socrates với biện giải logic, như rất nhiều văn nghệ sĩ tư tưởng gia trong các triều đại phong kiến.
Lấy lịch sử làm thí dụ. Ai cũng biết lịch sử luôn luôn được ghi lại bởi những kẻ chiến thắng. Trong những triều đại mà sự phản biện không được phép thực thi thì những câu chuyện ghi trong lịch sử có thể chỉ là những huyền thoại được thêu dệt vẽ vời để tăng uy tín và quyền lực cùa kẻ thắng. Tuy nhiên, phần lớn người dân, kể cả những bậc trí thức có chút đầu óc cũng nuốt gọn mọi dối trá trộn lẫn trong sự thật và bán sự thật (half-truths).
Trong một xã hội mà đến 95% dân số sống đời khổ sở và thiếu thốn về những vật chất tối thiểu, thì tư duy của ta phải đi ngược lại suy nghĩ đại chúng và hành xử trái hẳn với những điều mà người dân cho là sự khôn ngoan thường nhật. Muốn thóat ra khỏi giới hạn chật chội của nghèo đói, chúng ta phải có tư duy “ngoài cái hộp” (think out of the box).
Dĩ nhiên, ta phải đối phó thường trực với những ù lì rồi phá phách của những thành phần không muốn đổi thay hay tiến bộ của xã hội vì lợi ích cá nhân, gia đình hay phe nhóm. Không có một tinh thần bất khuất và kiên trì, chúng ta sẽ bỏ cuộc không chóng thì chày, vì sức đề kháng của phe bảo thủ rất mạnh. Cuối cùng, những thay đổi rồi cũng đến, vì cốt lõi của cuộc sống là thay đổi (change is inevitable). Nhưng có thể ta không còn hiện diện để nhìn những đổi thay này.
Chả thế mà chính Einstein cũng phải mỉa mai về đám đông chung quanh mình,” Hai thứ là vô tận trên đời: vũ trụ và sự ngu xuẩn của con người. Thực ra, tôi không chắc về vũ trụ” (Two things are infinite: the universe and human stupidity. And I’m not sure about the universe.”
Tư duy mới sẽ bắt đầu bằng những câu hỏi là tình trạng hiện tại do ai duy trì và họ có những ích lợi gì vào sự ù lì của tình thế? Kế tiếp là những thay đổi sẽ đem đến những cơ hội và rủi ro gì? Ngoài thay đổi, chúng ta có thể tìm được những phương hướng gì khác hơn cả sự thay đổi? Sự suy nghĩ của đám đông là thế này; nếu ta làm ngược lại, thì kết quả gì sẽ xẩy đến? Thói quen bắt đầu từ tư duy, liệu ta có thể thay đổi tư duy của người tiêu thụ hay đối tác?
Trong tình trạng cạnh tranh của toàn cầu hóa và thế giới “phẳng”, một tư duy sáng tạo là một vũ khí vô cùng quan trọng cho sự tiến bộ của một cá nhân, một doanh nghiệp hay một quốc gia. Chất xám và phần mềm sẽ là yếu tố quyết định trên thương trường tự do. Giáo dục, đạo đức và môi trường văn hóa là thành phần dinh dưỡng cho nền kinh tế mới. Cuốn sách “Một tư duy mới cho kinh tế và xã hội Việt Nam” của tôi là một đóng góp nhỏ trong tiến trình tăng trưởng của lớp người trẻ hiện nay.
Mời bạn lên đường và đừng quên là Einstein đã nhắc nhở ta,” Điều quan trọng là không ngừng đặt câu hỏi” (The important thing is not to stop questioning).
T/S Alan Phan, Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa

Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011

Bí quyết thành công của người Nhật

Là một nước rất nghèo về tài nguyên, động đất nhiều nhất thế giới, kinh tế bị tàn phá kiệt quệ sau Thế Chiến thứ II. Bằng cách nào mà Nhật Bản nhanh chóng phục hồi và tăng trưởng thần kỳ, trở thành nước có tiềm năng lớn thứ hai trên thế giới về kinh tế, khoa học kĩ thuật và tài chính?

Bí quyết thành công của họ hóa ra rất đơn giản:

Đúng giờ

Người Nhật rất đúng giờ. Họ đến trước giờ hẹn tối thiểu 5 phút. Các cuộc họp chỉ bắt đầu khi tất cả thành phần đã có mặt. Vì vậy, đúng giờ là cực kỳ quan trọng. Ở ta, đi làm muộn nhiều như châu chấu. Lãnh đạo có khi phải ngồi đợi nhân viên tới họp trễ. Ngẫm lại thật xấu hổ.

Đúng hạn

Hạn đã định là không thay đổi bởi bất cứ lý do gì. Sở dĩ thời hạn không thể thay đổi là vì người Nhật đã lập kế hoạch và chuẩn bị mọi việc để thực hiện sau mốc thời hạn đó rồi. Ví dụ thời hạn ra mắt sản phẩm là 21/12/2009 thì địa điểm ra mắt đã được thuê, khách đã được mời, hợp đồng bán sản phẩm đã ký kết, … Do vậy công tác lập kế hoạch và ước lượng thời gian, nhân lực là quan trọng nhất. Với người Nhật, không có khái niệm trễ hạn, vì hạn đã định, phải bằng mọi giá hoàn thành công việc đúng tiến độ. Trễ hạn đồng nghĩa với việc không thể hợp tác với nhau được nữa.

Nghiêm túc, cẩn thận

Nghiêm túc và cẩn thận trong từng việc nhỏ nhất. Người Nhật cực kỳ cẩn thận. Làm một việc thì bao giờ cũng kiểm tra trước khi làm, kiểm tra trong khi làm và kiểm tra sau khi làm xong. Trước khi mang đồ đi giặt, họ kiểm tra túi quần, túi áo có quên gì không. Khi cho đồ vào máy giặt, họ kiểm tra lại từng cái một lần nữa. Và cuối cùng, sau khi giặt xong, họ lại lục túi quần, túi áo để kiểm tra. Chính vì cẩn thận một cách cực đoan như vậy mà chất lượng hàng Nhật luôn đứng đầu thế giới.

Chuẩn bị kỹ lưỡng, chu đáo

Công tác chuẩn bị được thực hiện sớm và kỹ lưỡng, chu đáo đến mức đáng kinh ngạc. Chúng tôi đến thăm Công ty phần mềm tên là OMRON Software. Có cả thảy 10 người tiếp đón và làm việc với chúng tôi. Vì chúng tôi đi khá xa (1 tiếng rưỡi), nên việc đầu tiên là họ mời chúng tôi vào rest room (nhà vệ sinh). Khi tới phòng họp, họ bố trí đúng 22 chỗ ngồi cho khách, không thừa, không thiếu. Đồng thời trên bàn đã đặt sẵn 22 món quà kỉ niệm. Họ chuẩn bị trình chiếu rất cẩn thận, không có chuyện lỗi phông chữ hay trục trặc máy chiếu như ở nhà ta. Lúc ra về, họ mời đi rest room một lần nữa. Xe đi một đoạn xa, tôi ngoái nhìn vẫn thấy họ đứng dàn hàng vẫy chào tạm biệt.

HoRenSo: Chủ động trong công việc

Đây là một trong những khẩu quyết mà người Nhật luôn ghi nhớ. HoRenSo viết tắt của ba chữ: Hokoku, nghĩa là báo cáo, Renraku: trao đổi, Sodan: hỏi ý kiến. Trong công việc, phải báo cáo định kỳ cho cấp trên. Thường xuyên trao đổi, bàn bạc với đồng nhiệp và cấp dưới. Cuối cùng là phải hỏi ý kiến cấp trên trước khi quyết định làm gì đó. HoRenSo nghĩa là chủ động trong công việc. Hiện nay, ở Trung tâm Phát triển phần mềm, nhân viên thử việc được đào tạo về “4 ngay”: chưa được giao việc hỏi ngay; nhận việc mà không hiểu hỏi ngay; trong lúc làm gặp vướng mắc nhờ giúp đỡ ngay; cuối cùng là xong việc báo cáo ngay. Đây chính là tinh thần HoRenSo. Có điều “4 ngay” tại Trung tâm chưa phát huy mạnh mẽ lắm.

3S: Ngăn nắp, khoa học

Một khẩu quyết nữa mà người Nhật áp dụng rất thành công là 3S. Để có môi trường làm việc ngăn nắp, khoa học và chuyên nghiệp, người Nhật làm 3 việc đơn giản sau:

  • Seiri: Sàng lọc. Chỉ giữ thứ mình cần. Vứt bỏ vật dụng dư thừa, không cần thiết đi.
  • Seiton: Sắp xếp. Sắp xếp mọi thứ sao cho khi cần là có ngay để dùng, không mất thời gian tìm kiếm.
  • Seiso: lau chùi, dọn dẹp, kiểm tra hỏng hóc thường xuyên.

Bàn ghế, máy móc, vật dụng gọn gàng, sạch sẽ, ngăn nắp làm tăng hiệu suất làm việc.

Ở ta chuyện tìm cái điều khiển máy điều hòa hay cái dập ghim mất 5, 10 phút hoặc không thể tìm thấy là chuyện bình thường, chẳng ai ngạc nhiên. Hay như việc tìm tài liệu trên máy tính của chính mình, toát mồ hôi không biết đã cất vào đâu, vẫn xảy ra thường xuyên.

Kaizen – Liên tục cải tiến

Đây là khẩu quyết quan trọng nhất, là chìa khóa đem lại thành công cho nền kinh tế Nhật Bản. Liên tục cải tiến, liên tục sáng tạo để nâng cao năng suất, chất lượng và giảm thiểu chi phí. Cải tiến có thể là rất nhỏ. Nhiều cải tiến nhỏ góp lại sẽ làm nên điều kỳ diệu. Kaizen chống lại cách nghĩ và cách làm theo lối mòn, trì trệ, kìm hãm phát triển.

Các Công ty ở Nhật làm Kaizen như sau:

  • Phổ biến ích lợi của Kaizen cho nhân viên mới.
  • Phát động phong trào cải tiến, sáng tạo trong công việc. Đặt mục tiêu cho từng phòng ban, tổ nhóm phải có một số lượng sáng kiến nhất định trong kỳ thì mới được đánh giá cao.
  • Khuyến khích Kaizen bằng thưởng lớn cho sáng kiến.
  • Định kỳ tổ chức ngày hội cải tiến toàn công ty. Trong ngày hội này, các cải tiến đã áp dụng hiệu quả trong kỳ được xét trao giải, được tôn vinh.

Các bí quyết trên rất đơn giản nhưng có dễ thực hiện hay không lại hơi khó trả lời. Chúng ta đều thấy để thực hiện phải thay đổi nhận thức của chính mình, phải nghĩ khác và làm khác. Muốn vậy, lãnh đạo phải có kế hoạch hành động cụ thể, phải tiên phong thực hiện và truyền lửa cho cấp dưới.

Tôi tin rằng chúng ta sẽ làm được bởi lãnh đạo MISA có khát vọng và tầm nhìn, người MISA có niềm tin, có tài năng và tràn đầy nhiệt huyết!

Osaka, 19/12/2009

Lã Hữu Hòa

Nghề nào cũng đáng trân trọng

Lần đầu đến Tokyo, không phải những cao ốc ở khu Shinjuku hay ngôi đền cổ Meiji làm tôi ấn tượng, mà là người nhân viên đảm bảo an toàn đường sắt Nhật Bản tôi gặp ở nhà ga sân bay quốc tế Narita.

Chuyện người nhân viên đường sắt

Người đàn ông đó khoảng 40 tuổi với mái tóc xoăn điểm bạc trên khuôn mặt nghiêm nghị. Ông mặc một bộ đồng phục màu xanh thẫm nửa giống công nhân nhà máy, nửa giống nhân viên an ninh với mũ kêpi trên đầu và đôi găng tay trắng. Nhiệm vụ của ông là đi dọc mép sân ga để đảm bảo không có ai đứng quá gần đường tàu khi tàu đến cũng như không có chướng ngại vật trên đường ray. Một công việc mà tôi nghĩ có lẽ vô cùng đơn giản và nhàm chán.

Sau khi dạo một vòng kiểm tra, ông dừng lại, đứng nghiêm và giơ tay lên mũ chào đoàn tàu đang tiến vào sân ga như thông báo rằng mọi thứ đã sẵn sàng và an toàn. Tôi bước vội về phía ông để hỏi xem liệu chuyến tàu này có thể đưa tôi vào trung tâm Tokyo hay không. Ông ra dấu bảo tôi chờ trong lúc chăm chú quan sát hành khách lên và xuống tàu.

Đến khi đoàn tàu bắt đầu rời nhà ga, ông lại giơ tay lên mũ chào như một người lính trước lá quốc kỳ với sự trân trọng và vẻ tự hào khôn tả. Sau đó, một cách ôn tồn ông cho tôi biết chuyến tàu sẽ trở lại trong ít phút để hướng về Tokyo.

Ở VN, các bạn và tôi đã có dịp xem những bộ phim Nhật Bản kể về những người lao động bình thường: nông dân, người làm bánh, cả người làm nghề giúp việc (mà chúng ta hay gọi là ôsin). Điểm nổi bật của những người này là họ luôn xem trọng công việc mình làm và nỗ lực tối đa để hoàn thành công việc được giao với thái độ trân trọng và học hỏi cao nhất. Thái độ này thậm chí được ghi nhận trong sách giáo khoa đại học môn nghệ thuật Nhật Bản mà tôi được học tại Canada vài năm trước.

Sách tổng kết rằng một trong mười đặc điểm của người Nhật khiến họ rất thành công so với những quốc gia châu Á khác là họ không có lối suy nghĩ "thích làm thầy hơn làm thợ", trân trọng mọi nghề và biến chúng thành nghệ thuật đỉnh cao.

Kết quả là khi nước Nhật bước ra khỏi Thế chiến thứ hai với một nền kinh tế hoàn toàn bị tàn phá, không có tài nguyên và thu nhập đầu người chỉ vẻn vẹn 50 USD/năm, người Nhật phát triển nền kinh tế của đất nước với tốc độ 20%/năm (nếu so với chúng ta chỉ 8% và Trung Quốc là 12% trong thời kỳ đỉnh cao) trong vòng 20 năm và đến những năm cuối thập niên 1970 họ đã là nền kinh tế số 2 thế giới.

Nước Nhật hôm nay giới thiệu cho thế giới không chỉ xe hơi Toyota và tivi Sony mà cả nghệ thuật làm bánh, nghệ thuật gấp giấy, nghệ thuật cắm hoa... Chính một người Nhật nói với tôi rằng sự thành công của Toyota hay Sony bắt đầu từ tinh thần cầu thị, tính tỉ mỉ và luôn đòi hỏi sự hoàn hảo khi cắm một bình hoa, gấp một cánh chim hay làm một chiếc bánh.

Tính cách của dân tộc thịnh vượng

Tôi kính trọng người Nhật về tinh thần trân trọng mọi nghề của họ. Tuy nhiên, sáu năm học và làm việc ở Canada cho tôi biết tinh thần ấy không phải là độc quyền của nước Nhật mà là tính cách của mọi dân tộc muốn trở nên thịnh vượng trên thế giới.

Xã hội Canada có hai nghề mà tôi ấn tượng: y tá và họa viên kiến trúc. Tại quốc gia này, y tá hay điều dưỡng không có nghĩa là kém cỏi hơn bác sĩ mà họ chỉ đơn thuần làm phần việc khác: y tá trở thành nghệ nhân chăm sóc và phục hồi sức khỏe cho con người (trong khi bác sĩ là người chữa bệnh). Trường đại học của tôi có khoa đào tạo riêng về ngành điều dưỡng cấp bằng từ cử nhân đến tiến sĩ. Bản thân người đứng đầu ngành cấp cứu của thành phố Calgary cũng là một y tá có bằng cao học về quản lý.

Chính bà ấy làm sinh viên ngành quy hoạch đô thị như tôi choáng ngợp về sự thú vị và sáng tạo của hệ thống xe cấp cứu tại thành phố, để đảm bảo mọi người dân được tiếp cận dịch vụ y tế trong vòng 6 phút. Hệ thống cấp cứu sử dụng toán thống kê để đảm bảo không có người dân ở một khu vực nào chịu rủi ro cao hơn khu vực khác.

Nghề thứ hai liên quan mật thiết đến công việc của tôi là họa viên kiến trúc. Họa viên ở Canada không còn được coi là một vị trí phụ tá và công việc kém cỏi hơn kiến trúc sư dù họ chỉ học có hai năm ở trường cao đẳng. Công việc triển khai hồ sơ bản vẽ được xác định cũng khó khăn và vất vả không kém việc đề xuất ý tưởng thiết kế và những họa viên, vốn được đào tạo thực tế về kỹ thuật xây dựng, đảm đương công việc này.

Phó giám đốc công ty kiến trúc mà tôi làm sau khi tốt nghiệp là người xuất thân từ họa viên và chỉ có bằng cao đẳng. Trưởng nhóm sản xuất là một kiến trúc sư có bằng đại học, nhưng sau đó đi học thêm hai năm cao đẳng để trở thành một họa viên xuất sắc.

Những quốc gia giàu có nhất trên thế giới và những công ty sáng tạo nhất đều bắt đầu bằng nỗ lực cá nhân của những con người bình thường nhất. Một công thức khác cho sự phát triển là thái độ trân trọng và kỳ vọng với từng công việc bình dị và lao động đích thực.

St. Bao tuoi tre

Thứ Ba, 6 tháng 4, 2010

Kỹ năng làm việc nhóm

Các bạn đọc và suy ngẫm xem để cải thiện như thế nào cho bản thân và cho team của mình nhé.

Trong thời đại ngày nay, khi khoa học kỹ thuật ngày càng phát triển thì yêu cầu làm việc theo nhóm là cần thiết hơn bao giờ hết. Đơn giản vì không ai là hoàn hảo, làm việc theo nhóm sẽ tập trung những mặt mạnh của từng người và bổ sung cho nhau. Hơn nữa, chẳng ai có thể cáng đáng hết mọi việc. Người phương Tây luôn xem công việc và bạn bè khác nhau do đó trong khi làm việc rất thoải mái. Tuy nhiên, không khí làm việc khá căng thẳng đôi khi mâu thuẫn với nhau gay gắt do họ rất coi trọng cá nhân...

QUÁ TRÌNH LÀM VIỆC THEO NHÓM
1 Tại lần họp đầu tiên
- Khi nhóm nhận đề tài, trưởng nhóm sẽ đem ra cho các thành viên trong nhóm thảo luận chung, tìm ý tuởng hay, phát biểu và đóng góp ý kiến.- Nhóm sẽ phân công, thảo luận công việc cho phù hợp khả năng từng người dựa trên chuyên môn vủa họ. - Đề ra kế hoạch cụ thể , nhật ký công tác, thời gian dự tính sẽ hoàn thành và chuẩn cho lần họp sau. Thông báo phần thưởng, phạt với các thành viên.

2 Những lần gặp sau.
- Tiếp tục có nhiều cuộc họp khác để bổ sung thêm ý kiến và giải đáp thắc mắc cho từng người. - Biên tập lại bài soạn của từng ngươì cũng như chuẩn bị tài liệu bổ sung.

3 Lần họp cuối cùng trước khi hoàn thành công việc
- Người trưởng nhóm tổng hợp lại toàn bộ phần việc của mỗi thành viên - Chuẩn bị sẵn bài thuyết trình và trả lời những câu hỏi thường gặp. - Chọn người đứng lên thuyết trình đề tài, trả lời câu hỏi, ghi chú và một số người dự bị.

THỰC TRẠNG
Đối với người Việt trẻ, từ “teamwork” đã được nói đến nhiều nhưng hình như nó vẫn chỉ được “nghe nói” chứ chúng ta chưa thực hiện nó theo đúng nghĩa. Họ ít khi thành công trong những dự án làm việc theo nhóm và sự hỗ trợ của nhiều thành viên, nhiều bộ phận chuyên biệt.

NGUYÊN NHÂN
Quá nể nang các mối quan hệ.
Người phương Tây có cái tôi rất cao nhưng lại sẵn sàng cùng nhau hoàn thành công việc cần nhiều người. Còn người Việt trẻ chỉ chăm chăm xây dựng mối quan hệ tốt giữa các thành viên trong đội, tỏ ra rất coi trọng bạn bè nên những cuộc tranh luận thường được đè nén cho có vẻ nhẹ nhàng. Đôi khi có cãi nhau vặt theo kiểu công tư lẫn lộn. Còn đối với sếp, tranh luận với sếp được coi như một biểu hiện của không tôn trọng, không biết trên dưới, được đánh giá sang lĩnh vực đạo đức, thái độ làm việc. “Dĩ hoà vi quý” mà, việc xây dựng được một mối quan hệ tốt giữa các thành viên quan trọng hơn việc một công trình bị chậm tiến độ.

Thứ nhất ngồi ỳ, thứ nhì đồng ý
Người châu Âu và châu Mỹ luôn tách biệt giữa công việc và tình cảm còn chúng ta thì ngược lại, thích làm vừa lòng người khác bằng cách luôn luôn tỏ ra đồng ý khi người khác đưa ra ý kiến trong khi không đồng ý hoặc chẳng hiểu gì cả. Điều đó sẽ làm cho cả nhóm hiểu lầm nhau, chia năm sẻ bảy hoặc ai làm thì làm. Những người khác ngồi chơi xơi nước. Ai cũng hài lòng còn công việc thì không hoàn thành. Nếu sếp đưa ra ý kiến thì lập tức trở thành khuôn vàng thước ngọc, các thành viên chỉ việc tỏ ý tán thành mà chẳng bao giờ dám phản đối. Nếu bạn làm việc mà chỉ có một mình bạn đưa ra ý kiến thì cũng giống như bạn đang ở trên biển một mình. Bạn sẽ chọn đi với 10 người khác nhau hay với 10 hình nộm chỉ biết gật gù đồng ý

Đùn đẩy trách nhiệm cho người khác
Chính sự thảo luận không dứt điểm, phân chia công việc không phân minh nên ai cũng nghĩ đó là việc của người khác chứ không phải của mình. Khi đang đóng vai im lặng đồng ý, thì trong đầu mỗi thành viên thường tạo ra cho mình một ý kiến khác, đúng đắn hơn, dáng suốt hơn và không nói ra. Trong kỳ dọn dẹp công sở cuối năm, khi công việc đươc tuyên bố”toàn công ty dọn dẹp phòng làm việc” thì sau một tuần phòng vẫn đầy rác, giấy tờ, hồ sơ tung toé khắp nơi. Cuối cùng sếp chỉ định một người chịu trách nhiệm thôi thì công việc chỉ một buổi là OK. Vì sao? Đơn giản vì chỉ có một người, họ buộc phải làm chứ không thể đùn cho ai khác! Còn với cả nhóm, nếu nhóm gặp thất bại, tất nhiên, không phải tại ý kiến của mình, vì mình có nói gì đâu? Ý tưởng của mình vẫn còn cất trong đầu mà! Rất nhiều lý do để giải thích tại sao thất bại, lý do nào cũng dẫn đến điều mình không phải chịu trach nhiệm! Một trong những nguyên nhân của điều này là do chúng ta hiếm khi phân công việc cho từng người, vì chúng ta thiếu lòng tự tin và tâm lý sợ sai.

Không chú ý đến công việc của nhóm
Một khuynh hướng trái ngược là luôn luôn cố gắng cho ý kiến của mình là tốt và chẳng bao giờ chịu chấp nhận ý kiến của bât kì ai khác. Một số thành viên trong nhóm cho rằng giỏi nên chỉ bàn luận trong nhóm nhỏ_những_người_giỏi hoặc đưa ý kiến của mình vào mà không cho người khác tham gia. Chỉ vài hôm là chia rẽ nhóm. Khi cả đội bàn bạc với nhau, một số thành viên hoặc nghĩ rằng ý kiến của mình không tốt nên không chịu nói ra hoặc cho rằng đề tài quá chán nên không tốn thời gian. Thế là, trong khi phải bàn luận kỹ hơn để giải quyết vấn đề lại quay sang nói chuyện riêng với nhau. Cho đến khi thời gian chỉ còn 5-10 phút thì tất cả mới bắt đầu quay sang, đùn đẩy nhau phát biểu. Và chính lúc đã có một người lên thuyết trình, chúng ta vẫn cứ tiếp tục bàn về chuyện riêng của mình.

Các teamlead cần xem lại toàn bộ team của mình để thấy được các thực trạng của team và cùng nhau giải quyết, hỗ trợ nhau.

"Tôi luôn lao đến những nơi quả bóng sắp sửa đến, không phải nơi nó vừa ở đó" - Steve Jobs


Còn bạn thì sao? & chúng ta thì sao?

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2008

Bức thông điệp gửi cho Garcia

(A message to Garcia)

Albert Hubbard

Trong câu chuyện về vấn đề Cuba có một con người lịch sử, một con người ngoại hạng, đã in sâu vào ký ức của tôi, như một vầng thái dương sáng rực trong vũ trụ mênh mông. Khi cuộc chiến tranh xảy ra giữa Tây Ban Nha và Hoa Kỳ, một điều rất cần thiết là làm sao liên lạc ngay cho được lãnh tụ của nhóm nổi dậy, đó là tướng Garcia, ông đang ở trong vùng núi non mênh mông nơi xứ Cuba. Không ai biết lãnh tụ Garcia đang trú ngụ nơi nào, không thế đánh điện hay gửi thư đến ông ta, nhưng tình hình rất khẩn cấp. Giữa lúc ấy có người đã mách với tổng thống Mc. Kinley rằng, có một người có thể mang bức thư của tổng thống đến Garcia, đó là chàng Rowan. Và Rowan đã được mời đến giao trọng trách. Anh nhận nhiệm vụ, bao bọc bức thư thật kỹ rồi ra đi trong suốt bốn ngày liên tục để đến được Cuba vào một đêm tối trên một chiếc thuyền mong manh không mui. Kế đến Rowan phải băng rừng vượt núi suốt ba tuần lễ liên tục đi bằng chân không, vượt qua bao nhiêu khó khăn trong tình trạng đất nước chiến tranh, cuối cùng Rowan đã đưa lá thư đến cho Garcia.

Sự việc là thế, tôi không muốn nói về những chi tiết.


Lá thư đã đến nơi

Những điểm mà tôi muốn nhấn mạnh và tha thiết chân thành muốn nói ở đây là Tổng thống Mc. Kinley trao bức thư cho Rowan để mang cho tướng nổi loạn Garcia, Rowan nhận thư nhưng không hỏi Garcia đang ở nơi nào. Lạy trời Phật xin chứng giám, một con người như Rowan, tên họ cần được khắc vào bia đá, khắc vào bảng vàng; tượng của Rowan cần phải được tạc nên và đặt trong khắp các trường học trên toàn quốc. Sự thành công này không cần đến những người học từ chương hay có những bằng cấp to lớn, có những thái độ tự cao tự đại, tự cho mình là thông minh tài năng thế này thế nọ, mà cần một người có tinh thần trách nhiệm, một tinh thần tháo vát, dám đứng ra lãnh trách nhiệm được giao phó. Không một người chủ nào mà không cần đến nhiều bàn tay hợp tác giúp đỡ, nhưng than ôi, phần lớn chỉ gặp những người hợp tác vô trách nhiệm, nói thì nhiều, làm thì ít; làm việc thì lấy lệ, cầm chừng; rồi lừa đảo hay âm mưu bất chính và bằng nhiều phương tiện để đạt cho được mục đích. Đôi lúc họ gây áp lực hay mua chuộc người khác làm việc cho họ; họ luôn luôn tự mãn cho là Thượng Đế Thánh Thần luôn đứng về phía họ và tạo ra nhiềuphép lạ sẽ đưa họ đến cảnh vĩnh hằng.
Thưa các bạn, bạn có thể làm thử điều này: Bạn ngồi trong một căn phòng làm việc, bạn gọi sáu người giúp việc hay trợ lý và nhờ một trong sáu người làm công việc sau: “Xin anh hay chị tìm đọc trong bách khoa tự điển và tóm lược đời sống của Correggio”, liệu người thư ký đó có nói “Thưa vâng” và đi làm công việc này ngay không?

Trên thực tế thì anh hay chị ta sẽ nhìn bạn và hỏi một hay nhiều câu hỏi như sau:

- Correggio là ai?

- Tìm trong bộ bách khoa nào?

- Bộ bách khoa đó ở đâu có?

- Tôi có được mướn để làm việc đó hay không?

- Ông chủ có muốn nói về ông Bismarck hay không?

- Hay ông Charlie có liên hệ đến vấn đề đó không?

- Ông ta còn sống hay đã chết?

- Công việc đó có cần làm gấp hay không?

- Có cần tôi mang quyển bách khoa tự điển đến cho ông tự tìm lấy hay không?

- Ông chủ muốn biết điều đó để làm gì?

Tôi có thể đánh cược với bạn một ăn mười. Sau khi bạn trả lời tất cả những câu hỏi tại sao bạn lại cần có thông tin đó, và tại sao bạn lại cần? Tại làm sao bạn cần có nó? Người thư ký sẽ ra khỏi văn phòng và đi tìm một người thư ký khác để giúp họ và rồi có thể sẽ nói với bạn rằng không có người đàn ông tên như vậy.

Tôi có thể thua bạn, nhưng theo luật trung bình thì tôi sẽ thắng chứ không thua bạn.

Bây giờ nếu bạn là người sáng suốt thông minh, bạn không cần giải thích với người phụ tá đó làm chi cho mệt: Muốn tìm Correggio thì phải tìm ở chữ C chứ không phải chữ K… Thay vì nói như vậy, bạn nên mỉm cười vui vẻ và nên thưa với người phụ tá rằng: “Thôi xin khỏi phiền (anh/chị), tôi sẽ tự tìm lấy, rất cảm ơn”, rồi bạn nên tự đi làm việc ấy cho rồi.

Sự thiếu khả năng, vô trách nhiệm, thờ ơ lãnh đạm, tánh tự mãn, tự kiêu tự đại như vậy thử hỏi có thể làm cho xã hội hiện tại được tiến bộ trong mỗi lĩnh vực hay không?

Nếu con người không thiết tha làm lợi cho họ, thử hỏi họ làm sao làm lợi cho người khác được?

Thí dụ khác: Bạn thử đăng quảng cáo cho tìm người thư ký đánh máy phụ việc văn phòng, chín trong mười người đến trình diện xin việc sẽ không biết rành chính tả văn phạm, mà họ cho những điều đó không quan trọng trong công việc mà họ cần làm, thử hỏi người như vậy có viết được lá thư cho Garcia hay không?

Một người đốc công của một hãng, xưởng lớn chỉ cho tôi biết một người phụ tá của anh ta và hỏi tôi: “Ông có thấy người kế toán giữ sổ sách của hãng tôi không?”

“Thưa có, nhưng có gì lạ?”

“Anh ta rất đẹp trai, tử tế, dễ thương. Nhưng nếu tôi kêu anh ta xuống phố đi lo một vài việc cần, anh ta có thể hoàn tất việc nhờ làm, nhưng lại cũng có thể trên đường đi anh ta sẽ ghé những nơi không cần thiết để ngồi lê đôi mách tán dóc chuyện Đông Tây. Khi đến phố chính, Trời đất quỷ thần ơi, thì anh ta quên mất đi những nhiệm vụ chính anh ta đã được giao phó.”
Người như vậy có thể tin cậy để mang bức thông điệp cho Garcia?

Thời gian gần đây chúng ta thường nghe nói và cổ động khá nhiều để chia sẻ nỗi khó khăn của những người được gọi là cư trú một cách tồi tàn trong một quán bánh ngọt và những người vô gia cư đang lang thang tìm những chỗ làm tử tế để sống và tất cả những vấn đề được bàn cãi một cách nóng bỏng. Đó là vấn đề nhân sự; vấn đề con người; vấn đề làm việc của từng con người, của cá nhân.

Nhưng thưa quý bạn, chúng ta không thấy nói đến các khó khăn của những người lãnh đạo, những người chủ… Những người phải già đi trước tuổi vì làm việc quá mức độ để cơ quan, để công ty của họ phát triển và tồn tại. Gánh nặng đè lên do đôi vai, họ là những người chủ, người lãnh đạo cần rất nhiều đồng sự giúp đỡ và hợp tác…

Nhưng than ôi! Khó khăn cứ dồn dập và đè mãi lên họ. Nhiều cửa hàng, xí nghiệp xảy ra cổ động đình công liên tục, những người chủ hay những người lãnh đạo cơ quan, công ty như vậy kêu gọi cầu cứu trong khó khăn và tuyệt vọng để cứu vãn tình thế. Có nhiều người cộng tác cứ thản nhiên thờ ơ mặc cho sự việc cứ xảy ra sao thì xảy, họ chẳng cần chẳng muốn quan tâm làm chi cho mệt. Nhưng nếu cơ quan hay công ty nào may mắn tồn tại vì quyền lợi chung, chắc chắn những ông chủ, những người lãnh đạo sẽ giữ lại những người can đảm có thể mang bức thông điệp đến cho Garcia.

Trong một trường hợp khác tôi biết rất rõ, có một người rất thông minh, có nhiều bằng cấp cao, mặt mũi rất sáng láng, nhưng anh ta không đủ khả năng điều khiển xí nghiệp riêng của anh ta, và anh ta cũng không thể giúp ích cho người khác, vì anh ta luôn có những ý tưởng bệnh hoạn nghi kỵ với những người hợp tác, với cấp trên hay chủ. Anh ta luôn nghĩ rằng những người chủ luôn đàn áp anh ta, hay có ý định bóc lột, áp bức. Anh ta không có khả năng điều khiển mà cũng không muốn nhận một trách nhiệm hay chỉ thị nào của người khác, như vậy thông điệp gửi Garcia có thể tin tưởng giao cho anh ta hay không?

Nếu anh ta trả lời thì chắc chắn anh ta sẽ nói với bạn: “Thôi ông chủ hãy tự làm lấy đi”, có nghĩa là bạn tự đem thư đến cho Garcia mà đừng nhờ vả vào tài năng và sự thông minh của anh ta.

Tối nay, người này đi lang thang trên khắp nẻo đường phố để tìm việc làm, cơn gióp lạnh thổi vi vu vào bộ đồ vét tông của anh ta. Những người biết anh ta không ai dám mướn vì tánh tình nông nổi, thái độ bất mãn, vì anh cứ nghĩ mọi người bóc lột mình, lúc nào anh ta cũng tự cao tự đại, luôn luôn tự hào mình là người thông minh, học nhiều hiểu rộng, không ai nhiều bằng cấp hơn anh ta.

Dĩ nhiên tôi cũng chia sẻ với quý bạn là người khó khăn về tinh thần cũng phải đau khổ không thua kém người đau khổ về thân xác, nhưng chúng ta hãy thương xót và chia sẻ những gian truân, những đau khổ với những người đã và đang đem hết sức lực để bảo vệ và phát triển cơ quan hay công ty mà họ đang gánh vác. Những người này làm việc hàng chục giờ liên tục hằng ngày, không thời giờ nghỉ ngơi, tóc họ đổi màu bạc trắng để duy trì và phát triển cơ quan hay công ty, chống lại sự tiêu cực, chống lại sự vô ân bạc nghĩa, chống lại sự phá rối, dưới nhiều hình thức, chỉ với mục đích là tạo công ăn việc làm cho nhiều người khác.

Không biết tôi viết bài này có mạnh và nặng lời hay không? Chắc chắn là tôi đã làm vậy. Nhưng thưa bạn, trong khi mọi người và thế giới đang gặp nhiều thử thách khó khăn, đang tìm phương cách để vượt qua những khủng hoảng hiện tại, tôi muốn nói một lời chân thật với những người muốn đem hết tâm tư của mình để tìm một giải pháp tạo công ăn việc làm cho tất cả mọi người để sao có cơm ăn áo mặc, có nhà ở. Và tôi chống lại những người chuyên đi gây rối, những người chuyên đi truyền bá sự tiêu cực, chuyên đi chọc gậy bánh xe chống phá những người có ý làm điều tốt cho xã hội, cho công ty, cho việc chung.

Tôi là người đã từng mang cơm theo ăn và làm việc lãnh lương hằng ngày. Tôi cũng là người đã từng làm chủ của những xí nghiệp. Tôi rất thông cảm những khó khăn của hai phía.

Xét cho kỹ, nghĩ cho cùng, sự nghèo đói, dốt nát, bất hạnh lạc hậu có gì là hay ho quý giá đâu? Và tất cả các chủ xí nghiệp hay những người lãnh đạo cấp trên không phải toàn là những người bóc lột, và cũng không phải những người nghèo khổ tất cả đều là thánh nhân, là hiền triết.

Tấm lòng trân trọng kính quý của tôi hướng tới những người làm việc siêng năng cần cù và trách nhiệm, khi có mặt cũng như khi không có mặt người chủ, và tất cả những cảm tình và kính phục của tôi đến với những người dám mang bức thông điệp đến cho Garcia mà không bao giờ đặt những câu hỏi ngớ ngẩn vô ích hay tìm người làm thế cho họ dưới nhiều hình thức.

Những người như Rowan sẽ không bao giờ thất nghiệp và cũng không bao giờ cần đình công để đòi tăng lương. Sự tiến bộ văn minh của một nước, một dân tộc, một cơ sở hay một tôn giáo hay bất cứ tổ chức nào muốn được bền vững và phát triển, tất cả đều rất cần những con người như Rowan. Những người như thế cần thứ gì là được thứ ấy. Không người chủ nào muốn họ thôi việc; họ là những người mọi nơi, mọi tổ chức hay mọi tôn giáo và bất cứ cơ quan nào đều rất cần. Vì họ là những người đáng tin cậy, người dám mang bức thông điệp đến cho Garcia.

Dịch xong vào ngày 31.5.2007
Huyền Diệu

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2007

Non-“Những người làm thuê số 1 Việt Nam”

Đã có hẳn một cuốn sách về “Những người làm thuê số 1 Việt Nam”, đã có những người làm thuê được mệnh danh “cô gái triệu đô” hay “chàng trai bạc tỉ”. Đó là những con số gắn với thu nhập, tài sản hay số tiền mà họ mang về cho những nơi họ gắn bó, làm việc. Họ là mục tiêu của những công ty “săn đầu người”, sự chuyển dịch của họ từ nơi này sang nơi khác luôn gây xôn xao và gắn với nhiều thăng trầm trong thương trường của các công ty, các tập đoàn kinh doanh. Thế nên làm thuê mà giàu...


Tôi có một anh bạn từng hai lần làm thuê cho một tập đoàn truyền thông lớn ở VN, hai lần vào hai lần ra vì không chịu được những áp lực khác nhau của những người làm chung với mình dù lần nào anh cũng làm việc ở vị trí top persons (những người đứng đầu) trong tập đoàn đó. Chỉ khác ở chỗ lần thứ hai ra đi anh ôm theo cả đống cổ phiếu luôn thuộc dạng “blue-chip” để rồi khi cơn sốt chứng khoán tại VN đang hot nhất, hằng ngày anh chỉ ngồi nhà lên mạng theo dõi giá sau đó bán ra mua vào chỉ bằng những cú điện thoại. Và lần nào gặp cũng thấy anh luôn miệng than phiền vì sự buồn bã nhàm chán của cuộc sống khi không đi làm, than vãn vì ở nhà mà thấy chán vợ và vợ cũng chán mình, tiền nhiều mà chợt hiểu tiền không mua được niềm vui hay hạnh phúc.

Anh bạn tôi làm những bản CV hoành tráng, mô tả công việc trước đây của mình để gửi cho các công ty chuyên “săn đầu người” nhưng không may là cho đến giờ anh vẫn chưa được nhận vào bất cứ vị trí nào của bất cứ công ty nào. Lý do thì tôi chịu, nhưng nhiều người bạn mời anh hợp tác với hình thức góp vốn rồi làm chủ, anh cũng từ chối với nhiều lý lẽ như họ không hợp mình hoặc đơn giản là vợ của anh bạn nọ đang can thiệp quá nhiều vào công việc chung giữa mọi người. Mở công ty riêng thì anh bạn tôi lại ngại, vì anh muốn phải chắc thắng, phải chắc chắn có thị trường, phải chắc chắn có lãi và quan trọng là không đổ nhiều tiền vào đó. Nên bây giờ anh vẫn ngồi chơi đùa với số cổ phiếu để biết mình là người giàu và đang có “nỗi buồn sang trọng” vì thấy cuộc sống vô vị quá khi không có một công việc để hằng ngày lái xe đến công sở, ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc và “làm thuê”.

Đó là những người có một tâm thế “làm thuê” thay vì mang trong mình tâm thế “làm chủ”. Họ luôn cần biết trên đầu có một mái nhà che mưa nắng đã được làm sẵn thay vì tự tay làm cho mình, làm theo ý mình. Họ không dám phiêu lưu, thường lựa chọn sự an toàn thay vì chấp nhận thử thách. Rất dễ nhận ra những người như vậy xung quanh chúng ta bởi tập hợp của họ luôn biến thành một cộng đồng mang tính nhân công hơn là sáng tạo. Họ có thể rất giỏi khi ngồi ngay cả ở vị trí cao nhất của một tập đoàn kinh tế, có những quyết sách chính xác đem lợi nhuận về cho công ty ở mức cao nhất, nhận những mức thưởng “không tưởng” là % của số lãi ròng họ làm ra. Nhưng họ vẫn không phải là những người làm chủ. Họ là những người làm thuê số 1- là đích ngắm của các công ty “săn đầu người” và nhiều người trong số họ hài lòng với tâm thế làm thuê ấy của mình đến hết đời.

Có nhiều người nghĩ khác. Câu slogan của hãng máy tính Apple một thời là “think different” cũng chính là sự khẳng định chiến lược của hãng này trong việc kinh doanh các sản phẩm trên một chiếc bánh thị trường mà các phần đều đang rất giống nhau. Đến tận hôm nay, máy tính Apple vẫn rất khác với các dòng máy tính thông dụng trên thế giới, nó rất khó bị nhiễm virus, không phổ cập để sử dụng nhưng tạo đẳng cấp cho người sở hữu. Nghĩ khác trong công việc là những bạn trẻ ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường đã ham muốn được làm chủ. Họ đã âm thầm xây dựng kế hoạch kinh doanh, đi lên từ những số vốn nhỏ thậm chí gom góp từ học bổng hay chấp nhận đi làm thuê để có đủ vốn là bung ra làm chủ.

Tâm thế làm chủ ngay từ khi bước những bước đầu tiên để trưởng thành ấy là nền tảng cho cả một cuộc sống cá nhân sau này. Ngạn ngữ phương Tây có câu “gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt số phận”. Những người trẻ hôm nay đã biết cách gieo những mầm đầu tiên của ý thức tự chủ, tự cường. Chọn con đường khó đi để mà đi là cách mà người trẻ khẳng định mình dù vẫn biết cày trên mảnh đất cũ không phải là xấu - vấn đề là biết cày vỡ những gì người khác chưa cày. Nhưng còn gì thú vị hơn những khám phá bắt nguồn từ một thái độ “dám sống”? Đặt những viên gạch hoạch định một tương lai cho chính cuộc đời mình bằng một tâm thế của người làm chủ, hôm nay làm chủ tương lai, ngày mai làm chủ cuộc đời của chính mình là một thái độ sống đáng khâm phục.

Thế nên trong những lúc “trà dư tửu hậu”, tôi chợt thấy bạn bè mình dù rất thành đạt với những vị trí quan trọng trong nhiều lĩnh vực khác nhau vẫn nung nấu một khao khát, bao giờ được làm những cái của mình, cho riêng mình vì sự đam mê và những thử thách chưa biết trước. Họ đang “làm thuê” để chuẩn bị cho tâm thế làm chủ ngày mai, và mỗi người có một lựa chọn khác nhau cho sự khởi đầu của mình, người sớm, người muộn, người thành công và kẻ phải trả giá. Nhưng biết ước mơ và khao khát khẳng định bản lĩnh sống của mình để chọn điểm rơi chính xác. Điều đó không bao giờ là quá muộn.

Lê Thị Thái Hòa

Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2007

5 tính cách không nên “nuôi dưỡng” ở chỗ làm

5 tính cách không nên “nuôi dưỡng” ở chỗ làm

Giận dữ là cách nhanh nhất để phá huỷ sự nghiệp của bạn.

Có những tính cách, dù là “cha sinh mẹ đẻ”, bạn không nên giữ; nếu không bỏ được cũng nên học cách hạn chế tối đa thể hiện ở công sở.

Kiêu ngạo

Bạn luôn nhận hết công lao về mình, không chia sẻ thành tích với bất cứ ai. Bạn tỏ ra là người giỏi nhất cơ quan, việc gì cũng làm được nhưng chưa bao giờ bạn có ý định giúp đỡ “con nhóc” mới vào cơ quan làm việc. Bạn vênh váo và tự đắc khi anh chàng đồng nghiệp làm hỏng việc và thản nhiên khoe rằng nếu sếp để bạn làm việc đó thì đâu đến nỗi.

Trên đây chỉ là một trong những màn kiêu ngạo mà bạn dựng lên, nhằm phá huỷ chiếc cầu nối bạn với những người xung quanh.

Đố kỵ

Bạn ít khi thừa nhận thành tích và năng lực của đồng nghiệp, bạn dèm pha rằng cậu ta đã “chạy” chiếc bằng đại học,... Cư xử như vậy sẽ tác động tiêu cực tới chính khả năng tập trung vào công việc của bạn.

Quá ghen tỵ với đồng nghiệp có thể làm tổn hại tới lòng tự trọng của bạn, một tính cách thiết yếu của bất kỳ một doanh nhân thành đạt nào.

Thay vì tỏ ra đố kỵ, hãy để những thành tích của người khác trở thành động lực, là nhiên liệu tiếp “lửa” cho bạn trong quá trình làm việc để hướng tới thành công của cá nhân bạn.

Tức giận

Tức giận là cách để phá huỷ mọi thứ nhanh nhất. Những người có tính tình nóng nảy hiếm khi được thăng tiến vì tức giận không bao giờ đi kèm với khôn ngoan.

Không ai phản đối bạn thể hiện cảm xúc nhưng bạn phải làm chủ được những cảm xúc ấy để biến nó thành hành động có lợi cho bạn.

Lười biếng

“Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng”. Tính cách này khiến bạn trì trệ, đầu óc ì ạch, ít vận động dẫn tới thiếu nhạy bén. Mới đầu thì không sao, nhưng dần dần, nó sẽ ăn sâu vào thói quen sinh hoạt hàng ngày của bạn. Đến lúc đó bạn chỉ biết ngồi và ngắm nhìn người khác vượt qua bạn và đạt được thành công.

Đừng hy vọng rằng những thành tích và thành công trong quá khứ sẽ giúp bạn luôn băng băng tiến bước trong sự nghiệp lâu dài của mình.

“Đứng núi này trông núi nọ”

“Cỏ luôn luôn xanh bên nhà hàng xóm”. Câu ngạn ngữ này cũng có thể áp dụng với môi trường công sở. Chỉ biết tập trung thời gian vào những thành tích làm việc của đồng nghiệp mà quên không hoàn thành nhiệm vụ của mình; lúc nào cũng cho rằng đồng nghiệp đang ngồi ở vị trí “béo bở” hơn; nghĩ rằng đáng ra mình nên ngồi ở Công ty A thì có phải mình đã lên chức trưởng phòng rồi không. Thay vì ngồi suy nghĩ vẩn vơ như thế, bạn hãy bắt tay vào làm đi.

Phước Đại

Theo CareerBuilder

Email chuyên nghiệp

Email chuyên nghiệp


Đáng tiếc là một bộ phận không nhỏ các nhân viên ngày nay không chú trọng đến hình thức, nội dung các email mà họ gửi đi hàng ngày; bên cạnh đó họ chưa khai thác hết tính năng của các chương trình kiểm tra email nhằm phục vụ cho công việc của mình. Những email xấu về hình thức (viết sai chính tả, font chữ rườm rà), nội dung không đi thẳng vấn đề… có thể khiến đối tác, khách hàng đánh giá thấp tác phong làm việc của họ.

Bởi vậy bạn cần chú ‎ một số nguyên tắc cơ bản trong việc sử dụng thư điện tử trong công việc hàng ngày.

1. Việc sử dụng email trong công việc hàng ngày cần tuân thủ Pháp luật và các nguyên tắc của mỗi công ty đề ra. Phát tán tài liệu khiêu dâm; khủng bố, tấn công người khác qua email; chống phá chính quyền; tiết lộ bí mật công ty… là những lỗi “chết người” trong việc sử dụng email.

2. Soạn thảo email công việc càng ngắn càng tốt, tập trung vào những vấn đề mấu chốt. Hãy bám theo tiêu đề các công việc bạn cần giải quyết trong email, tránh “lái” sang các vấn đề khác, ngoại trừ việc giải thích, nêu lí do sự việc. Đó chính là điểm khác nhau giữa email công việc và email cá nhân.

3. Tiêu đề email phải bao quát được nội dung bạn cần giải quyết. Với những người cần giải quyết một khối lượng lớn công việc qua email, thì tiêu đề giúp họ dễ dàng nhận biết, quản lí thư điện tử. Bạn cần tránh việc gửi email mà không đặt tiêu đề. Bên cạnh đó, hạn chế việc lạm dụng sử dụng các từ QUAN TRỌNG hoặc KHẨN CẤP trong tiêu đề email; hãy để dành những từ đó cho những dịp xứng đáng hơn.

4. Cần chú trọng lỗi chính tả và hình thức email, nó thể hiện sự chuyên nghiệp và khoa học của nhân viên. Cách tốt nhất để kiểm tra lỗi chính tả là bạn bật chế độ tự động kiểm tra của máy tính, hoặc tự kiểm tra kỹ lưỡng trước khi gửi thư. Một bức email nhiều lỗi chính tả thể hiện sự thiếu tôn trọng đối tác và khách hàng. Email nên sử dụng câu ngắn, giữa các đoạn cần cách dòng để bức thư được rõ ràng đối với người đọc.

5. Sử dụng file đính kèm đã được ghi chú một cách khoa học. Tên file đính kèm phải rõ ràng, đặt theo trình tự thời gian hoặc nội dung công việc. Ngoài ra bạn cần kiểm tra kẻo gửi nhầm file chưa hoàn thiện cho đối tác và khách hàng, điều này cho thấy bạn làm việc không cẩn thận chút nào! Với các file được đặt tên tiếng Việt, bạn nên sử dụng chữ Việt không có dấu để tránh trục trặc khi người nhận mở file.

6. Có ba thói quen khiến người nhận email rất bực mình, đó là viết hoa toàn bộ nội dung, font chữ to nhỏ không đều, chữ in đậm, in nghiêng và màu sắc được sử dụng bừa bãi. Việc viết hoa chỉ nên áp dụng đúng nguyên tắc của nó, nếu bạn viết hoa toàn câu thì một số đối tác nước ngoài sẽ hiểu rằng bạn đang la hét họ. Tương tự, màu sắc, kiểu chữ nghiêng hay đậm cần thống nhất, giữ cho hình thức bức thư lịch sư, thanh nhã.

7. Bạn nghĩ sao về việc viết tắt? Hãy xem email công việc như một… bài luận vậy. Mỗi lỗi viết tắt, bạn đã bị khách hàng và đối tác trừ 0.5 điểm trong tác phong và thái độ làm việc rồi đấy. Bởi vậy, những từ thông dụng như “ASAP” (càng sớm càng tốt), BTW (nhân tiện),… chỉ nên sử dụng trong email cá nhân.

8. Trong các email giao dịch cần sử dụng chữ ký cá nhân mình bao gồm tên, chức danh, địa chỉ và phone. Người nhận sẽ biết rõ bạn là ai, ở đâu, chịu trách nhiệm cho công việc nào. Đặc biệt là với những khách hàng lần đầu làm việc với công ty bạn.

9. Hãy trả lời email càng sớm càng tốt. Tại các công ty lớn, vị CEO cao nhất cũng phải giữ cho mình thói quen trả lời email sớm bởi nó thể hiện sự tôn trọng lẫn nhau và làm việc khoa học, tránh dồn công việc ứ đọng. Và cũng cần nhớ, nên đọc kỹ email trả lời ít nhất một lần trước khi click “Gửi đi”.

10. Với đối tượng “thư rác”, cách tốt nhất là bạn hãy tống nó vào ngăn rác, hoặc sử dụng phần mềm các bức thư không mời mà đến này. Việc bạn “thử” click vào thư rác sẽ giúp người gửi xác nhận địa chỉ email của bạn là thực, từ đó, bạn sẽ liên tục bị tấn công.

11. Hãy copy, forward (gửi chuyển tiếp) thư của bạn cho những người có liên quan, từ sếp đến đồng nghiệp. Việc bạn c/c email sẽ giúp những người có liên quan theo dõi công việc chung, kiểm tra lẫn nhau một cách dễ dàng. Bên cạnh đó, sếp cũng có thể dõi theo tiến độ công việc của cả hệ thống.

12. Bên cạnh tính năng soạn, gửi thư, email ngày nay còn được sử dụng để quản lý‎ tài liệu, thời gian biểu… Phần mềm Microsoft Outlook vẫn được ưa chuộng nhất trong các công ty, bởi nó cho phép người sử dụng kiểm tra hòm thư điện tử tại máy tính cá nhân của mình. Bên cạnh đó, tính năng lịch công tác của phần mềm này cũng cho phép người sử dụng quản lí‎ chặt chẽ công việc, sắp đặt lịch và thông báo cho người khác được biết.

Hãy tạo thói quen sử dụng email theo những nguyên tắc đơn giản trên, bạn sẽ chứng tỏ và duy trì tác phong chuyên nghiệp của mình trong môi trường kinh doanh năng động, không những thế còn tăng hiệu suất công việc.

Theo Hòa Khánh

Bwportal/Business Knowledge Source

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2007

Làm việc có hiệu quả cao


Cùng một vị trí, một khối lượng công việc, nhưng có người lúc nào cũng tất bật, có người luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ, đúng thời hạn với một dáng vẻ khá nhẹ nhàng.

Tất cả tùy thuộc vào cách làm của bạn. Sau đây là những nguyên tắc giúp bạn giải quyết tốt lượng công việc được giao:

Không ôm việc

Có thể điều này tốt cho bạn ở mặt nào đó, nhưng lại làm ảnh hưởng đến tiến độ chung, tinh thần đồng đội. Mỗi người một tay sẽ mang lại kết quả nhanh hơn và giúp đồng nghiệp gắn bó với nhau.

Biết tận dụng điện thoại

Chỉ cần ngồi một chỗ bạn vẫn có thể "đi" được nhiều nơi, nhận nhiều thông tin nhờ điện thoại. Tuy nhiên, đừng quá lạm dụng công cụ này. Có những cuộc giao tiếp đòi hỏi bạn phải đến tận nơi, không chỉ để gặp đối tác mà còn tạo lập mối quan hệ, kiểm chứng, xem xét nhiều vấn đề liên quan. Có nhiều người đã hố to khi tin hoàn toàn vào những lời qua điện thoại.

Chủ động trong mọi tình huống

Đừng bao giờ ngồi chờ việc đến tay mới làm. Như thế chẳng khác nào bạn tự đặt mình vào thế bị động, không làm chủ được thời gian. Là người nắm rõ đường đi của từng việc, bạn hoàn toàn có thể kiểm soát, đốc thúc và hoàn thành nhiệm vụ của mình để đẩy nhanh tiến độ chung.

Biết sắp xếp

Điều này nghe có vẻ đơn giản, ai cũng biết, nhưng không phải ai cũng làm được. Thông thường, mỗi người đều phải có kế hoạch làm việc cụ thể cho một tuần, một tháng hoặc quý, thậm chí cả năm. Theo đó, bạn hoàn toàn có thể chủ động thu xếp những gì cần làm trước, sau và hoàn thành từng điều một.

Trong trường hợp này, người khéo léo sẽ biết cách nắm bắt thời cơ thuận lợi để... vượt rào, kết hợp "tiêu diệt" nhiều việc cùng lúc. Tuy nhiên, cần lưu ý, sự vượt rào phải nằm trong giới hạn cho phép, không thể tùy tiện vì có thể ảnh hưởng đến những người khác.

Đừng vội đầu hàng

Khi nản chí, bạn chẳng làm được gì ra hồn. Công việc đã ùn tắc lại càng bí lối. Như chiếc xe chạy trên đường, muốn đến đích, bạn phải vượt qua nhiều chướng ngại vật. Điều quan trọng là tìm cách vượt qua. Đừng chọn sự đánh đổi bằng cách gây tai nạn cho người khác để tìm an toàn cho mình. Bạn cần biết cách chấp nhận lùi lại hoặc đứng yên, nhưng luôn ý thức đó chỉ là giải pháp tạm thời.

Đôi khi, thành công không phải là đạt được mọi điều mong muốn. Vì thế, bạn hãy mỉm cười với những gì đã làm được, dù nhỏ. Đây cũng là cách tự khích lệ tiếp thêm năng lực cho mình.

(Theo Người Lao Động)

Nghệ thuật tranh luận

Theo các con số thống kê đáng tin cậy, 40% những cuộc giao tiếp của chúng ta với người khác có thể được liệt vào hàng tranh luận (hoặc tranh cãi). Và thái độ của người ta đối với tranh luận hoặc tranh cãi cũng không giống nhau. Vậy làm sao để những cuộc “giao tiếp” như thế có kết quả tốt đẹp?

Thực vậy, mỗi người có phong cách tranh luận khác nhau. Một số người lúc nào cũng sẵn sàng đôi co với những người xung quanh, coi đó là lý do tồn tại của mình; một số khác thì ngược lại, coi tranh luận (và nhất là tranh cãi) là một thứ gì đó nên tránh xa bằng mọi cách. Nhưng trong thực tế, hầu như chưa có ai tránh được những cuộc tranh luận hay tranh cãi, trừ phi đó là “bậc thánh”. Vì vậy, vấn đề quan trọng là phải nắm được nghệ thuật tranh luận để có thể rút ra được nhiều lợi ích nhất cho bản thân cũng như cho công việc.

1. Chớ buông theo những cảm xúc, những tình cảm bức xúc của bản thân

Hãy để lại trong ý thức của bạn một “vùng lạnh” có khả năng điềm tĩnh đứng về phía đối thủ. Nói như vậy không có nghĩa là bạn phải nhắm mắt chấp nhận quan điểm của đối thủ. Nhiệm vụ của bạn là theo dõi một cách có biện chứng trong lập luận của phía bên kia (cho dù bạn cảm thấy lập luận của phía bên kia chẳng có biện chứng gì hết) và dự đoán trước câu đối đáp tiếp theo của đối thủ. Muốn vậy, bạn chỉ cần mở đầu câu tiếp theo của bạn như sau: “Tôi hiểu rằng anh...”, tiếp đó trình bày quan điểm mà bạn dự đoán của đối thủ. Ngay sau đó, không chờ đối thủ đáp lại, bạn hãy trình bày ngay ý kiến phản bác của mình. Hãy cố gắng nhắc lại từng lý lẽ của phía bên kia bằng lời của bạn để chính bạn hiểu rõ những vấn đề của đối thủ để đối thủ nghe thấy người khác nói lên những điều khiến anh ta bực bội. Nếu bạn làm được như vậy, đối thủ sẽ cảm thấy bạn hiểu anh ta và sẽ chăm chú lắng nghe các lý lẽ của bạn cho dù trước đó, anh ta chỉ muốn chỉ trích bạn.

2. Thái độ nghiêm chỉnh

Cho dù trong thâm tâm bạn hết sức hoài nghi đối với những lời lẽ của đối thủ nói riêng và năng lực trí tuệ của anh ta nói chung, bạn vẫn nên cố gắng bày tỏ thái độ nghiêm chỉnh đối với những điều anh ta nói. Đó là cơ hội tuyệt vời để mở rộng hiểu biết của chính bạn và làm phong phú thêm kinh nghiệm của mình. Một nhà hiền triết phương Đông chẳng đã từng nói “Kẻ nào không phải là bạn ta thì là thầy ta”.

3. Đừng bao giờ lẩn tránh cuộc tranh luận trực diện

Bất kỳ cuộc tranh luận nào cũng có thể và phải trở thành cuộc tranh luận mang ý nghĩa tích cực. Chúng ta thường lẩn tránh cuộc xung đột đã chín muồi, chúng ta thường im lặng bỏ đi, làm ra vẻ mọi chuyện đều êm đẹp và nở một “nụ cười thường trực”. Nhưng phải biết rằng bất kỳ cuộc xung đột nào cũng chín dần như mụn nhọt đang mưng mủ và cho dù thoa dầu thơm lên chỗ nhọt thì vấn đề cũng không tự thân giải quyết được. Bởi vậy, bạn đừng ngại mở đầu một cuộc tranh luận khó khăn và chỉ kết thúc cuộc tranh luận đó khi cả hai bên đều cảm thấy sự việc đã dịch khỏi điểm chết. Nói một cách hình ảnh, bất kỳ cuộc tranh luận (hoặc tranh cãi) nào đều có thể so sánh với ly bia (hoặc ly champagne, tùy ý bạn) - ở trên là phần bọt và ở dưới mới thực sự là bia (hoặc rượu). Phần bọt - đó là cảm xúc bực bội của chúng ta và khi cảm xúc đó chưa lắng xuống thì chúng ta không đến được thực chất. Vì vậy, hãy để cho đối thủ (và cả bạn nữa) trút ra những bức xúc của mình, nhưng chỉ sau khi hai bên đã đi đến một quyết định nào đó. Điều chủ yếu nhất là chớ bị lây tâm trạng bực bội, bức xúc của phía bên kia và phải tách biệt rành mạch tâm trạng đó khỏi đề tài tranh cãi.

4. Trong quá trình tranh luận, hãy cố gắng xác định xem điểm của hai bên trùng nhau ở chỗ nào và khác biệt ở chỗ nào

Bạn có thể có cảm giác hai bên chẳng có điểm gì chung hết, nhưng đó chỉ là thoạt nhìn mà thôi. Nếu bạn để lại trong ý thức của mình một “vùng lạnh” như đã nói ở phần trên thì thế nào bạn cũng thấy hai bên có một số điểm chung nhất định, dù là nhỏ. Bạn hãy lưu ý phía bên kia đến những điểm chung ấy. Đó là cơ sở hết sức quan trọng để hai bên dung hòa và làm lành với nhau.

5. Tuyệt đối không được chuyển sang việc công kích cá nhân, tuyệt đối không được “ra đòn dưới thắt lưng”

Đó là điều rất cần tránh. Chẳng hạn, bạn so sánh đối thủ với một ai đó mà theo ý kiến của bạn, tốt hơn đối thủ về mọi mặt. Bạn phải nhớ là không một ai, kể cả bạn, lại thích một sự so sánh như vậy. Bất kỳ ai trong thâm tâm cũng tự coi bản thân là tốt nhất và nếu bị người khác hạ nhục có thể bất chấp hết. Một kiểu “ra đòn dưới thắt lưng” nữa là nói cạnh khóe đến một nhược điểm nào đó trong hình thức hoặc trong cách nói năng của đối thủ. Khi ấy cuộc tranh luận sẽ lập tức biến thành to tiếng, cãi vã và bạn chớ mong phía bên kia dung hòa hoặc nhượng bộ. Bạn cũng không nên nhắc đến những lỗi lầm trong quá khứ của đối thủ hoặc khái quát hóa những lỗi lầm ấy, chẳng hạn: “Trước kia anh bao giờ mà chẳng thế...”; hoặc “Anh lại... như lần trước rồi”. Cách đánh giá theo kiểu quơ đũa cả nắm ấy buộc phía bên kia phải tự vệ, tức là cuộc tranh luận sẽ chẳng bao giờ chấm dứt. Và cuối cùng, chớ bao giờ nhắc lại với đối thủ những lời ngồi lê đôi mách về anh ta. Bạn chỉ chịu trách nhiệm về những lời của chính bạn thôi.

HOÀNG TRANG

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2007

Mối quan hệ tốt trong công việc

Bạn tự hỏi rằng làm thế nào để có được mối quan hệ tốt đẹp với các đồng nghiệp? Một cách cư xử quan tâm sẽ cho thấy bạn muốn có một tình bạn tốt với mọi người và đang cố gắng để tạo được mối quan hệ này.

Nhưng không phải ai cũng làm được điều đó. Thường thì chúng ta rất khó bộc lộ những suy nghĩ và cảm xúc của mình, thậm chí có khi còn làm cho mối quan hệ trong công việc diễn tiến theo chiều hướng xấu. Bạn có thể làm một số cách sau để có được mối quan hệ tốt với những đồng nghiệp của mình:

- Khuyến khích người khác bày tỏ ý kiến của họ. Giao tiếp thoải mái và lành mạnh là bước đầu tiến đến một mối quan hệ tốt.

- Biết lắng nghe và tôn trọng quan điểm của mọi người.

- Khen ngợi và giúp đỡ nhau một cách chân thành. Nếu bạn biết cách làm nổi bật điểm mạnh của bạn lẫn người khác, họ sẽ cảm thấy bạn là một người bạn đặc biệt và luôn luôn mong muốn kết bạn với bạn.

- Tránh việc đánh đố người khác.

- Đừng lặp lại những sai lầm. Hãy rút ra kinh nghiệm cho bản thân mỗi khi mắc lỗi. Bởi vì không có thời gian cho bạn nắm bắt được những cơ hội. Cần quan sát cử chỉ của người đối diện. Biết được ý nghĩa của những hành động này sẽ giúp bạn hiểu họ hơn.

- Ai cũng có những điểm yếu. Mỗi khi tranh cãi về một vấn đề nào đó mà bạn cứ tỏ vẻ “chuyện bé xé ra to”, mối quan hệ của bạn sẽ dễ dàng xấu đi.

- Hãy cùng mọi người làm điều gì đó thú vị, hào hứng, chẳng hạn như cùng đi ăn uống... Điều này sẽ mang lại sự vui tươi, giúp cho mối quan hệ của bạn và mọi người càng thân mật hơn.

- Phái nữ thường lãng mạn và thích nhận được những bó hoa xinh xinh hay những điều bất ngờ.

- Nên làm cho đồng nghiệp nam nhận thấy rằng nam giới đóng một vai trò quan trọng đối với nữ giới, bằng cách tham khảo, hỏi thăm ý kiến của họ về một vấn đề gì đó.

- Quan tâm đến sở thích và sẻ chia với người khác về những điều trong cuộc sống và hãy là một người biết rộng lượng.

- Ghen tị, ích kỉ, nhỏ mọn sẽ làm cho mối quan hệ của bạn không tốt đẹp.

(Theo Tuổi Trẻ)

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2007

Quản lý thay đổi của khách hàng???

Lập trình là gì?

Lên lịch làm việc

Lên lịch làm việc


Có đôi khi, vì quá nhiều việc mà bạn không biết phải làm việc nào trước, việc nào sau. Thời gian và công việc cứ “lộn tùng phèo”, chẳng thể kiểm soát vì việc này chưa xong lại phải lo giải quyết việc khác. Kiểu làm việc này không thể mang lại hiệu quả và luôn gây bực bội.

Lập một lịch trình làm việc là một quá trình bạn sắp xếp thời gian thích hợp cho từng công việc, là việc lên kế hoạch để đạt được mục tiêu trong khoảng thời gian hoạch định. Bằng thói quen phác thảo kế hoạch làm việc, bạn sẽ có rất nhiều thuận lợi trong việc quản lý thời gian của mình:

- Hiểu rõ điều mình thật sự mong muốn đạt được, đương nhiên mơ ước là vô vàn nhưng bạn sẽ phải cân nhắc cái gì là thật sự đáng để hy sinh thời gian vì nó.

- Tận dụng hết mọi nguồn thời gian sẵn có: ai cũng có 24 giờ một ngày, 7 ngày một tuần và 3 năm để học cấp 3, nhưng có những người trong 18 năm học đã có thể nói được 3 ngoại ngữ, có người không xong nổi tú tài. Ngoài sự chênh lệch về khả năng tiếp thu, sự khác biệt ấy còn phụ thuộc vào cách sử dụng thời gian của mỗi người.

- Dành đủ thời gian cho những điều quan trọng mà bạn chắn chắn rằng mình phải đạt được. Một người sống có kế hoạch có thể là một người bận rộn nhưng không bao giờ là một người quay mòng mòng với núi công việc và luôn chép miệng: "Ôi, tôi không có thời gian".

- Luôn có những khoảng thời gian dự trù cho những việc bất ngờ cần giải quyết gấp. Bạn có một kế hoạch, và có thể nó đã được điền kín, nhưng thế không có nghĩa là bạn từ chối đi thăm ông ngoại bị bệnh. Kế hoạch chỉ đem lại hiệu quả nếu đấy là một kế hoạch linh hoạt.

- Giảm khả năng bị stress vì bạn có thể làm chủ cuộc sống của mình một cách hợp lý.

Những công cụ để hỗ trợ việc bạn lập kế hoạch, đó là nhật ký, sổ tay, lịch làm việc, đương nhiên bạn không thể ghi thời khóa biểu của mình lên… não bộ rồi. Dù bạn có tự hào về trí nhớ của mình đến đâu thì cũng nên viết nó ra nếu không bạn lại phung phí khoản thời gian vừa tiết kiệm được để… nhớ ra lịch làm việc của mình.

Những bước đơn giản để lên một kế hoạch:

- Đầu tiên, bạn nên bắt đầu bằng việc tìm kiếm thời gian rảnh cho những dự định của mình. Đương nhiên bất kỳ ai cũng luôn phải dành thời gian cho những hoạt động thường nhật, ngoài chúng ra, hãy tận dụng thời gian còn lại để làm những gì bạn muốn.

- Kế đến, lấp đầy những hoạt động bạn cần làm vào những khoảng thời gian đấy. Song song với quá trình này là bạn phải luôn luôn để tâm đến trình tự ưu tiên của chúng. Sự ưu tiên ấy có thể là do sở thích của bạn, có thể phụ thuộc vào mối tương quan giữa những việc lớn và nhỏ. Đôi khi phải biết hy sinh cái này vì cái kia.

- Dành ra những khoảng thời gian cần thiết giải quyết sự cố. Điều này lại phụ thuộc vào kinh nghiệm của bạn. Bạn đang thực hiện một công việc có tính rủi ro cao hoặc một công việc mới, hãy dành thời gian dự phòng nhiều lên.

- Kế hoạch đã lập cần linh hoạt, hoàn toàn có thể thay đổi vào giờ chót. Vâng, vì bạn đâu phải là một cái máy. Nhưng lý do để thay đổi kế hoạch nên hợp lý. Ví dụ, bạn không thể hoãn gặp đối tác chỉ vì hôm nay mặt bạn mới nổi mụn.

Sắp đặt một lịch trình làm việc tức là bạn đang lên kế hoạch cho việc sử dụng thời gian của mình. Có một kế hoạch cụ thể bạn vừa tránh được những căng thẳng trong công việc, vừa làm việc hiệu quả hơn.

(Theo Diễn Đàn Doanh Nghiệp)